sổ tay thường dân

Tưởng Năng Tiến

Tiếng Cú Phương Nam



ảnh của Khương

ảnh của Khương



Trong tiếng Việt “con ốc” với “con vít ” là một, nếu chúng đều nằm trong thùng đồ nghề sửa xe. Còn trên bàn ăn thì hai con tuyệt nhiên không có liên hệ gì (ráo) với nhau.

Sở dĩ có chuyện hơi rắc rối như vậy bởi con ốc có nguồn gốc từ phương Tây. Khi nó mới đến Việt Nam, có người thấy mặt (liền) đặt tên là “con ốc” vì trông cũng hơi giông giống.

Nhưng ốc có nhiều loại (ốc biển, ốc núi, ốc khe, ốc ao, ốc suối, ốc vườn, ốc ruộng…) với hình dạng và tên gọi khác nhau: ốc dừa, ốc gạo, ốc hương, ốc lác, ốc leng, ốc ma, ốc nhồi, ốc vòi voi, ốc sên, ốc móng tay, ốc bươu vàng, ốc mỡ, ốc đỏ, ốc ngựa, ốc vú nàng, ốc bàn tay, ốc mặt trăng, ốc đụn, ốc tù, ốc trám, ốc bùn, ốc mượn hồn… Ngó bộ cũng lộn xộn dữ nên có kẻ (bèn) gọi nó là con vít – gần như cách phát âm chữ“vis” trong tiếng Pháp.

Tưởng như vậy là êm chuyện nhưng dân Việt Nam, ở vùng biển, không chịu vậy. Mấy chả nghe nói tới con vít là nghĩ ngay đến một loại rùa biển, mang khìa nước dừa để nhậu chơi, chớ không
phải là … con ốc.

Do đó – có lúc, và tuỳ nơi – con ốc còn được gọi là con đanh vít, hay đinh vít. Cũng có khi, cho nó chắc ăn, người ta dùng danh từ kép: con ốc – vít.

Việt Báo.VN – số ra ngày 7 tháng 10 năm 2005 – có
đăng một một bản tin rất ngắn (và hơi buồn) về ốc:

Chúng Ta Chưa Tự Làm Ðược Cái Ðinh Vít”

“Mỗi năm kinh phí cho hoạt động NC& PT lên tới 200 triệu USD. Chúng ta cũng đã có trên 1,4 vạn tiến sĩ và 1,6 vạn thạc sĩ. Đây là niềm tự hào bởi con số này cao gấp gần năm lần so với Thái Lan và gần 6 lần so với Malaysia. Nhưng nhìn lại trên góc độ hiệu quả thì thật đáng buồn … dù có hàng chục luận án tiến sĩ về tôi thép và cơ khí nhưng trong nước vẫn chưa tự làm được con ốc cho xe máy, ô tô đạt tiêu chuẩn quốc tế (cứ vặn là trờn ren).”

Ôi, nếu “nhìn lại trên góc độ hiệu quả thì” ở “nước ta” chuyện gì mà chả … đáng buồn! Bản tin vừa dẫn nếu sửa lại vài chữ, có thể dùng để nói về một chuyện còn … đáng buồn hơn nữa:

“Xã Hội Chúng Ta Chưa Có An Ninh Và Trật Tự”

“Mỗi năm kinh phí cho hoạt động của ngành công an lên tới hàng tỉ USD. Chúng ta cũng có mấy trăm ngàn chiến sĩ công an. Đây là niềm tự hào bởi con số này cao gấp gần năm lần so với Thái Lan và gần 6 lần so với Malaysia. Nhưng nhìn lại trên góc độ hiệu quả thì thật đáng buồn … dù có hàng chục loại công khác nhau – kể cả công an văn hoá – nhưng trong nước vẫn còn vô số những phần tử phản động, không thiếu kẻ đạt tiêu chuẩn quốc tế (cứ vặn là trờn ren).”

Ủa, nói vậy không lẽ con người cũng bị trờn ren luôn sao? Vặn hoài, và vặn quá tay thì con gì chả trờn ren – chớ có riêng chi con ốc – mấy cha! Sau đây là câu chuyện về một “người bị trờn ren,” ở Việt Nam.

Ngày 19 tháng 1 năm 2010, nhân vật này vừa gửi đi một “thông báo” như sau:

“Tôi viết thông báo này xin gửi đến công luận trong và ngòai nước, để mọi người biết rõ hơn về tình hình hiện nay của tôi như sau: ngày 11/1/2010 vừa qua, tôi đã đến trụ sở Ủy ban nhân dân phường 9, tại địa chỉ số 92 Trần Khắc Chân, P.9, Q.Phú Nhuận, Sài Gòn để nhận Quyết định số: 1196/QĐ-CC, về việc ‘Cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực công nghệ thông tin’. Quyết định do ông Phạm Công Nghĩa, chủ tịch Ủy ban nhân dân quận Phú Nhuận, ký ngày 21/12/2009. Người tống đạt cho tôi Quyết định trên là ông Cao Văn Thăng, tân chủ tịch UBND phường 9 – quận Phú Nhuận, với sự chứng kiến của bà Trần Thị Thùy Nga, phó chủ tịch UBMTTQ và bà Nguyễn Thị Như Ý, cán bộ tư pháp phường 9.”

“Sau khi nhận tờ Quyết định, tôi đã nói với 3 vị trên:’Tôi là người đấu tranh cho tự do dân chủ cho Việt Nam bằng con đường hòa bình bất bạo động. Tôi thực hiện đúng các quyền tự do thông tin, ngôn luận, tư tưởng; trong đó có quyền tự do Internet. Đây không phải là lần đầu tiên tôi nhận được những Quyết định kiểu như thế này của các ông. Từ đầu năm 2006 đến nay, tôi đã nhận được 6 Quyết định xử phạt hành chính ở các cấp khác nhau, với tổng số tiền phạt là 91,5 triệu VNĐ. Đầu tiên là của ông Nguyễn Thành Tài, phó chủ tịch UBND Tp.HCM. Sau đó là của UBND quận 3, UBND và công an quận Phú Nhuận, nhưng tôi đã cương quyết không chịu đóng phạt, dù chỉ là 1 đồng!”

“Lý do tôi không chịu đóng phạt là bởi 2 lẽ: Thứ nhất, nếu tôi chấp nhận đóng phạt tức là tôi công nhận tôi sai, còn các ông đúng. Thứ hai, số tiền đó sẽ được nộp vào ngân sách để chúng quay trở lại nuôi chính cái bộ máy công an trị này mà đàn áp dân tộc tôi và đàn áp chính tôi. Không! Không bao giờ tôi chấp nhận điều đó! Theo tôi, cách tốt nhất là các ông hãy hủy bỏ ngay những bản quyết định sai trái ấy và trả lại cho tôi tất cả tài sản đã thu giữ. Đồng thời, xin lỗi tôi và gia đình tôi chứ không phải là cứ lấy cái sai phạm sau để chồng lên cái sai trước mãi như thế
này.”

“Còn trường hợp ngược lại, nếu như các ông vẫn có gan ‘vượt mọi khó khăn’ để làm bậy thì tôi cũng có gan chịu. Tất nhiên, sau đó tôi sẽ tố cáo những hành vi phạm nhân quyền của chế độ này trước công luận. Trong thực tế, tôi đã bị các ông hàng chục lần xông vào nhà và cướp đi 8 bộ máy tính, 5 điện thọai di động và nhiều phương tiện liên lạc khác, đến nay chưa hề trả lại cho tôi một thứ nào. Nhưng các ông không có hy vọng gì để khuất phục được tôi đâu!”

Đây không phải là lần đầu tiên ông Đỗ Nam Hải “thông báo để qúi vị và các bạn được rõ về tình hình” lôi thôi, và tồi tệ như thế của mình. Ai cũng biết, chuyện cơm không lành canh không ngọt
giữa ông Đỗ Nam Hải và Nhà Nước CXHCNVN đã xẩy ra từ nhiều năm nay, và ai cũng hay – tự khởi thủy – đây không phải là chuyện lớn. Sự việc có thể được tóm tắt, một cách gọn gàng và chính xác, trong vài trăm chữ:

Ông Đỗ Nam Hải là một người “sinh trưởng trong lòng cách mạng.” Một cuộc cách mạng vẫn được mô tả là “sẽ” mang lại “độc lập, tự do, hạnh phúc” cho tất cả mọi người.

Sau một thời gian xuất ngoại, sống“ngoài lòng cách mạng,” Đỗ Nam Hải (bỗng) có một số “nhận thức lại” về tình trạng xã hội ở Việt Nam. Bằng bút hiệu Phương Nam, ông đã trình bầy những vấn đề này qua nhiều bài viết dưới hình thức một tập tiểu luận (*) với ý chính được nhấn mạnh là:


Tôi đề nghị hãy nghiên cứu, xem xét ý kiến đề nghị của tôi về 1 cuộc Trưng cầu dân ý ở Việt Nam. Trong đó, câu hỏi duy nhất cần nhân dân Việt Nam trả lời là: Việt Nam nên hay không nên theo chế độ đa đảng? Nếu ai đồng ý thì ghi Có. Ai không đồng ý thì ghi Không.”

Đề nghị giản dị này (tiếc thay) hoàn toàn không được Quốc Hội, và Chính Phủ lưu tâm. Còn Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam thì chuyển đạt nguyện vọng của công dân Đỗ Nam hải cho Bộ Công An … xử lý.

Cách xử lý của họ, xem chừng, hơi bị nặng tay: gây áp lực nơi sở làm khiến Phương Nam mất việc, đe doạ và sách nhiễu cá nhân cũng như thân nhân của đương sự, canh chừng và theo dõi để cô lập, lục soát nhà cửa và tịch biên tài sản một cách hoàn toàn phi pháp, bôi bẩn bằng tất cả những phương tiện truyền thông của Nhà Nước …Chưa hết, chỉ trong vòng vài năm, ông đã nhận được hàng trăm giấy triệu tập và và cả chục lệnh xử phạt hành chính từ chính quyền địa phương.

Cái kẹt là Phương Nam coi mấy cái lệnh xử phạt này không có “gram” nào ráo trọi. Hãy nghe tiếp mẫu đối thoại giữa Phương Nam và ông Cao Văn Thăng (tân chủ tịch tân chủ tịch UBND phường 9 – quận Phú Nhuận) vào ngày 11 tháng 1 năm 2010 vừa qua.:

“Ông Cao Văn Thăng nói: ‘Từ góc độ cơ quan nhà nước, chúng tôi giải thích cho ông Hải rõ về các quyền tự do ngôn luận, trong khuôn khổ pháp luật. Việc tịch thu máy tính, máy điện thọai, … của ông là nhằm mục đích tịch thu tang vật, phương tiện liên quan đến hành vi vi phạm pháp luật, chứ chúng tôi không đi cướp của ông.”

“Tôi liền nói với ông ta: ‘Thôi, ông không phải lên lớp tôi nữa đâu. Tôi đã nghe đến phát chán điều này từ miệng các sỹ quan an ninh Việt Nam, tại các đồn công an khác nhau khắp từ Bắc chí Nam, trong suốt bao năm qua rồi. Tôi khẳng định: bản chất của vấn đề này là ăn cướp và tôi đã gọi đúng tên sự việc, theo đúng cái bản chất ấy!”

Thôi, như vậy là kể như rồi. Cái thời “dù gian nan cách mấy cũng lên phường,” coi như, đã chấm hết. Bây giờ, người dân Việt không còn tuân phục cường quyền nữa. Họ đã bầy tỏ một thái độ
khác: chúng tao đ… đi thì đã sao nào!

Nói cách khác, và nói tóm lại là Phương Nam đã bị …trờn ren. Không cách nào vặn vẹo gì được nữa.

Đương sự cũng không phải là người đầu tiên hay duy nhất có thái độ bất tuân như thế. Cứ đọc biên bản ghi những cuộc đối thoại giữa công an và những nhân vật đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam, hay những biểu ngữ của đám dân oan biểu tình (đòi đất) ở khắp nơi là người ta có thể biết rằng tình trạng “trờn ren” đã đến mức … đại trà! Đây là những “tiếng cú” (báo chuyện chẳng lành) cho chế độ hiện hành.

Cách đây chưa lâu, một nhân vật lãnh đạo hàng đầu ở xứ sở này – thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – đã ra chỉ thị cho toàn dân … bước ra biển lớn! Thuyền ra cửa biển (có lẽ) chưa xa. Nếu quay về, may ra, còn kịp.

Khi một chế độ không làm nổi một cái đinh vít, không dám hó hé khi lãnh thổ bị xâm chiếm, và phải dùng đến tin tặc để “trị an” thì điều cần phải làm ngay là … bỏ Đảng (và bỏ của) chạy lấy người – chớ đâu phải là lúc … bước ra biển lớn, cha nội! Thiệt nghe mà phát … mệt!

Tưởng Năng Tiến
2/2009

(*) Tập tiểu luận này của Phương Nam xuất hiện lần đầu, dưới hình thức e book, vào năm 2001, với tựa là Việt Nam Đất Nước Tôi, tại web site Nhân Văn (California, Hoa Kỳ). Đến năm 2005, sách được tái bản bởi Tủ Sách Thời Sự VN Và Thế Giới (Virginia, Hoa Kỳ) với tựa là Hãy Trưng Cầu Dân Ý.

Sách có thể download miễn phí tại http://www.nhanvan.com/bookstore,
hoặc đặt mua ở địa chỉ sau: Cành Nam Publishers 2607 Military Road,
Arlington, VA 22207, U.S.A. E-mail: canhnam@dc.net.

 


19/02/2009 - Posted by | Sổ tay thường dân

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: