sổ tay thường dân

Tưởng Năng Tiến

Gươm Giáo Và Tôn Giáo


Có những nhà sư quên tụng kinh
Ngồi bàn thế sự khóc điêu linh
Tâm thiền bỗng hoá hình gươm dựng
Dưới bóng trăng soi điệu chém kình

Tục ngữ Việt Nam có câu “đợi nước đến chân mới nhẩy”  để chỉ một tình thế muộn màng cấp bách, xẩy ra cho những kẻ không biết lo xa.  Thường thiên hạ không biết lo xa vì cái nhìn của họ rất gần, gần đến độ đợi nuớc đến cổ rồi mới loay hoay nghĩ đến chuyện kiếm một cái phao (vì cóc biết bơi)!

Và đã đến tình thế này rồi thì tôi chỉ còn biết cầu nguyện đất trời, mong sao có rất ít nhà sư quên tụng kinh, số lượng tu sĩ xúm xít lại bàn luận chuyện thế sự cũng không nhiều, và qúi vị thiền sư mà “tâm thiền bỗng hoá hình guơm dựng” … thì  đừng đông đảo quá. Nếu không, chuyện máu đổ thịt rơi (e) khó tránh; bởi lẽ,  những hiện tuợng vừa nêu đều rất bất thường. Nó cũng hoàn toàn không được bình thường như mẫu đối thoại giễu cợt (và giễu dở) sau đây:

– Thưa  cha con muốn xưng tội.
…..
– Trước 75, có mấy nguời cán bộ cộng sản nằm vùng bị truy lùng  đến xin tá túc, và con có chứa họ dưới hầm nhà …

– Giúp đỡ tha nhân trong lúc bị hiểm nguy và kêu cứu không phải là một cái tội.

– Nhưng thưa cha…

– Con cứ yên tâm ra về. Ðiều con làm hoàn toàn hợp với tinh thần bác  ái của Chúa Ky Tô và văn hoá của dân tộc Việt.” Thương người như thể thương thân. Rét thời cho mặc, đói thời cho ăn”. Gia Huấn Ca cũng có dậy như vậy. Chúng ta không thể vì chính kiến hay lòng thù hận mà bỏ nguời ta đói khát trong cơn hoạn nạn; hoặc tệ hơn nữa là tố giác những kẻ đã lỡ lâm vào bước đường cùng.

– Thưa vâng nhưng …

– Cha hiểu …đó không phải lỗi của con. Nếu những kẻ được cứu giúp trong cơn hoạn nạn, sau này, trở mặt lấy ân báo oán hoặc lại tiếp tục con đường tà đạo thì đó là tội của họ.

– Dạ vâng nhưng điều khiến con áy náy là…

– Là gì nữa ?

– Là vì họ… vẫn còn dưới hầm nhà…

– Con nói sao ?

– Thưa cha, qúi vị cán bộ cộng sản hồi đó trốn dưới hầm nhà con vẫn còn sống ở duới đó cho mãi đến bây giờ.

– Ối, Giê Xu Ma…lậy Chúa tôi! Sao lại thế, hả con ?

– Vì con vẫn chưa cho họ biết là “cách mạng” … đã thành công!

– Nhưng…sao…con lại …đãng trí đến như thế được ?

– Tại con rút kinh nghiệm hồi kháng chiến chống Tây. Thuở ấy, bố con cũng chứa cán bộ cộng sản trong nhà; sau này, chính những nguời này đã “dàn dựng” để “nhân dân” mang ông cụ ra … đấu tố cho đến chết! Bởi vậy con sợ…

–  Kể thì cũng như nuôi rắn trong nhà, đáng sợ thật chứ chả phải chuyện đùa !

– Xin cha giúp con…

– Thôi thế này con ạ, về lấy xi măng lấp luôn cái hầm nhà lại cho…xong!

– Ðỡ được đứa nào hay đứa đó. Tội nghiệt này, xin Chúa nhân từ chứng giám, ta xin chịu thay con.

– Con xin lĩnh ý cha; tuy nhiên việc này, cũng xin Chúa nhân từ chứng giám, con làm thì con chịu, không liên hệ gì đến cha hoặc bất cứ ai. I’m more than happy to do that…

* * *

Bốn câu thơ dẫn thượng được trích từ tập Nổi Lửa – tác phẩm của thi sĩ Nguyễn Mậu Lâm, trong nhóm Tao Ðàn Sông Hàn, Việt Nam . Còn câu chuyện cười quí vị vừa đọc, và đọc rồi có người dám khóc, là “phóng tác” của kẻ viết bài này. Cả hai đều được tác thành, nghĩa là không có thật. Nó chỉ phản ảnh – rất thật – tâm tư và “nguyện vọng” của giới tu sĩ Công Giáo và Phật Giáo ở Việt Nam, cùng tín đồ của họ, từ nhiều năm qua.

Những điều ghi nhận sau đây, về những sinh hoạt tôn giáo ở Việt nam, mới là những sự kiện  hoàn toàn có thật :

– Ngày 1 tháng 10 năm 97, ông Triệu Ðức Thành, Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Hà Giang đã viết một bức thư khuyên nhủ dân chúng địa phương ? những người đã đã “lỡ” theo đạo Cơ Ðốc Giáo – nên …bỏ đạo! Lý do, theo y như lời của đương sự, là họ đã bị lừa gạt bởi những phần tử xấu. Ông Thành cũng kêu gọi dân chúng hãy dùng quyền tự do của mình để đừng… theo bất cứ đạo nào! Our people shall not be cheated by bad elements to follow religion; please use your right not to follow any religion ? nếu ghi nguyên văn bằng Anh Ngữ của ký giả Andy Soloman, thuộc hãng Thông Tấn Xã Reuters, qua bài báo “Vietnam Cracking Down On Protestant Evangelism” (http://www.vinsight.org/1999news/0199c.html).

Có lẽ vì lập luận của ông Chủ Tịch Uỷ Ban Nhân Dân Tỉnh Hà Giang không mấy dễ nghe và cũng không lấy gì làm thuyết phục; do đó, thay vì bỏ đạo, bốn muơi nguời dân Hmong ? đại diện cho ba trăm nguời khác ở Hà Giang đã viết một một bức thư than phiền là họ bị ức hiếp, trù dập … Bức thư này có trích dẫn lời hăm dọa của một nhân viên công an như sau :” Nếu từ nay mà còn đòi theo cái đạo này nữa thì cần phải đánh đập họ vài ba hôm cho về chầu Trời luôn. If from now on (people) ask to follow this religion…it is necessary to beat them for three days so that the followers shall fly to heaven for good.”

Tỉnh Hà Giang – nơi mà theo báo Nhân Dân, phát hành tại Hà Nội, số ra ngày 6 tháng 11 năm 99 ? hiện tại vẫn thiếu 1.500 giáo viên tiểu học; bởi vậy, cách ăn nói mất dậy của nhân viên công quyền nơi đây (lẽ ra) không phải là điều đáng để phàn nàn. (Nói đúng ra thì ở đâu  cũng vậy, dù là Hà Giang hay Hà Nội). Hơn nữa, nghĩ cho cùng, đây cũng chỉ là một lời đe dọa xuông thôi. Chưa có chuyện đốt nhà, cướp của, giết nguời, hãm hiếp…thì việc gì đã phải um xùm lên như thế ?

Ở tỉnh Lâm Ðồng thì khác. Công an nơi đây không doạ nạt xuông. Họ hành động thật. Hai tháng sau, ngày 30 tháng 12 năm 1997, những tín đồ Cơ Ðốc Giáo tại Lâm Ðồng cũng viết một bức thư tương tự gửi đến ông Phan Văn Khải ? Thủ Tướng VN ? vì một chuyện phiền hà và lôi thôi hơn một tí. Nhà thờ của họ bị chính quyền địa phương …ủi xập!

Loại thư từ kêu ca về những chuyện vớ vẩn lẩm cẩm đại loại như thế không hiểu được gửi đi bằng cách nào, gửi đi đâu, và gửi đến ai nhưng chắc chắn đều thuộc loại thư  … không nguời nhận. Bằng cớ là hơn hai năm sau, ngày 19 tháng 4 năm 99, chính ngài Thủ Tướng Phan Văn Khải đã ký Nghị Ðịnh số 26/1999/NDCP ( thay thế nghị định cũ, ban hành hồi tháng 3 năm 91), với nhiều điều luật khắc nghiệt hơn .

Nó khắc nghiệt “hơn cỡ nào “ thì khó có thể hình dung được, qua công văn giấy tờ. Vì thế, xin tiếp tục nhìn vào sự kiện, cho nó rõ ràng và cụ thể. Ba tháng sau đó, tháng 7 năm 99, dân chúng tỉnh Bình Phước lại “càu nhàu” về chuyện công an đã phá hủy bốn nhà thờ tại địa phương này. Ba tháng sau nữa – nghĩa là đúng sáu tháng sau, kể từ ngày ký Nghị Ðịnh vừa dẫn – hôm 19 tháng 9 vừa qua, tại làng Quế Châu, thuộc tỉnh Quảng Nam, công an đã bố ráp một buổi cầu nguyện tại nhà thờ  Vietnam Assemblies of God Church. Có 17 tín đồ đã bị còng hay trói lại thành xâu và dẫn lên văn phòng xã …, theo như tuờng thuật của ký giả Dean Yates –  qua bài viết  “Vietnam Christian Decry Police Raids, Harassment” – do Reuters truyền đi ngày 28 tháng 10 năm 99, và được đăng lại trên nhật báo Nguời Việt, phát hành từ California, ngay ngày hôm sau. Seventeen Christians were handcuffed or tied together and forced to walk to a government office…Tuởng cũng nên ghi nguyên văn như vậy, để không, sợ có nguời nghĩ là anh em báo Nguời Việt đặt điều để nói xấu Nhà Nuớc – và lỡ đọc lộn sỏ xâu (tied together) thành xỏ xiên (pierced together) thì tội chết.

Trước đó 8 ngày, từ Tu Viện Quảng Hương ở Việt Nam, Thượng Tọa Thích Tuệ Sỹ gửi thư cho Ðại Hội III của Mạng Lưới Nhân Quyền (được tổ chức vào những ngày 22, 23, và 24 tháng 10 năm 99) để giải thích lý do tại sao ngài không thể tham dự ? như lời mời:”…mong Ðại Hội không chờ đợi những điều không thể chờ đợi từ một nguời tuy nói là sống giữa lòng nhân loại văn minh nhưng thực chất đang sống trong bóng tối thời Trung Cổ”.

Nếu chứng kiến được cảnh “17 tín đồ Ky Tô Giáo bị còng tay sỏ xâu dắt đi” giữa ban ngày, Thượng Toạ Tuệ Sỹ dám đổi hai chữ  “bóng tối” thành “ánh sáng” trong đoạn thư vừa dẫn lắm. Và như vậy mới phù hợp với cách nói phổ cập hiện nay, của đời thường, về chuyện đêm giữa ban ngày ? và đó là chuyện thuờng ngày, vẫn đều đều xẩy ra, ở huyện!

Tín đồ của một tôn giáo khác ở Việt Nam, Phật Giáo Hoà Hảo, về nhiều mặt , được tôn trọng hơn nhiều. Nơi họ thờ phượng không hề bị ủi xập hay giật xập. Họ chưa bao giờ bị trói lại thành từng xâu để mang đi tra tấn. Chuyện đe doạ “tẩn cho mẹ chúng nó đi” cũng không hề xẩy ra.

Chỉ có mỗi một điều đáng tiếc nho nhỏ là vào ngày 26 tháng 5 năm 99 vừa qua (khi khổng khi không) Nhà Nuớc, “thông qua” Ủy Ban Tôn Giáo của Mặt Trận Tổ Quốc, đã “suy cử” giúp cho PGHH một Ban Ðại Diện Ðặc Biệt. Nói là đặc biệt vì nó gồm 11 thành viên, và tất cả đều là…đảng viên Cộng Sản!

Tới nuớc này thì cả Chúa lẫn Phật cũng đều phải xăn tay áo, nhào tới tính chuyện ăn thua đủ,  chớ đừng nói chi đến những tín đồ – còn nặng lòng trần –  của Ðức Huỳnh Giáo Chủ. Bà Lê Thị Thu, một trong 36 tín đồ ghi danh sẵn sàng tự thiêu để phản đối hành vi bạo ngược này, đã ghi lại trong “Lời Vĩnh Biệt”, viết ngày 10 tháng 10 năm 99, như sau: “Mong làn khói oan cừu này bay khắp mười phương khẩn báo Phật Trời mở lòng từ bi cứu độ 5 triệu chúng sanh tín đồ PGHH sớm vuợt qua cơn pháp nạn.”

Tương tự, ông Hoàng Hải – cựu Chánh Thư Ký PGHH, trong “Tuyệt Mạng Thư “, đề ngày 15 tháng 10 năm 99 – cũng viết:

Thà chết còn hơn sống hổ nguơi,
Mắt nhìn đạo pháp bị chôn vùi!

Ðại diện GHPGHH ở hải ngoại, ông Nguyễn Ðình Cội,  qua Thông Báo ngày 20 tháng 10 năm 99, gửi “ Các Cơ Quan Truyền Thông” và “Các Chính Phủ Hội Ðoàn Yêu Chuộng Tự Do”, cho biết : “ PGHH chấp nhận trả giá cho công cuộc đấu tranh đòi quyền tự do tôn giáo…và nếu cần thiết sẽ gửi đi khắp thế giới những thông điệp đầy máu và nuớc mắt, đầy oan cừu để góp phần đầy lùi một chế độ đã qúa lạc hậu, lỗi thời…”.

Trời đất, “thông báo” gì mà đọc nghe thấy ghê! Cứ như  là một tối hậu thư , hay nói chính xác hơn nữa đó là một lời thách thức ? một sự thách thức rất đáng sợ vì nó vô cùng ngạo nghễ  và chứa đầy sức mạnh của lòng căm phẫn, đến tột cùng!

Ðảng CSVN đã biến khối Phật Giáo Hòa Hảo thành một …thùng thuốc súng, với 36 cư sĩ đã sẵn sàng biến mình  thành … ngòi nổ. Ðứng cạnh những cư sĩ này là…qúi vị thi sĩ đang sẵn sàng Nổi Lửa, nếu vẫn nói theo kiểu thi ca của Nguyễn Mậu Lâm:

Muốn đốt rừng cũng cần que lửa nhỏ
Thì ta đây củi nõ giữ than hồng !

Ngôn ngữ của tu sĩ thì hơi khác, uy nghiêm và đĩnh đạc hơn. Trong phần kết thúc phiên họp ngày 24 tháng 10 năm 99 của Hội Ðồng Viện Hoá Ðạo, tại chùa Giác Minh, ở Việt Nam Hoà Thượng Quảng Ðộ đã dõng dạc tuyên bố: “Giáo Hội phải vận dụng Ðại Bi Tâm, Ðại Hùng Lực cảm hoá nhân tâm, giải trừ vô minh để sớm đưa quê hương đến bến bờ an lạc, quần chúng hết bần cùng, lo sợ.”
Không phải chỉ có giới thi sĩ, cư sĩ PGHH , và tu sĩ Phật Giáo (thình lình) nổi giận.

Trước đây không lâu, ngày 25 tháng 9 năm 99, Ðài Phát Thanh Á Châu Tự Do đã truyền đi “Lời Kêu Gọi Ðòi Tự Do Tôn Giáo Của Bốn Tôn Giáo Lớn Tại Việt Nam.”  Theo đó, tất cả qúi vị đại diện cho những tôn giáo Hòa Hảo, Cao Ðài, Công Giáo, Phật Giáo… đều đồng lòng đòi quyền tự do tôn giáo, đòi trả lại các giáo hội mọi tài sản đã bị tịch thu, và yêu cầu CSVN hủy bỏ điều 4 Hiến Pháp –  “bắt buộc mọi người phải theo Chủ Nghĩa Xã Hội chủ trương vô thần, nguồn gốc của mọi vi phạm tự do tôn giáo.”

* * *

Tôi vốn không phải là nguời sùng đạo (bất kể đạo gì). Theo lẽ thường khi bắt đầu luống tuổi, con nguời (với thời gian) sẽ từ từ  nhích lại gần tôn giáo. Cuộc đời tôi đã xế chiều (và tiêu điều) thấy rõ; vậy mà sao tôi vẫn hoàn toàn và tuyệt đối chưa thấy mình có chút đỉnh đức tin nào hết trơn hết trọi, vậy Trời?

Tuy chưa thấy “gần” tôn giáo, và đang ở xa những nơi thờ phượng tôn nghiêm của quê huơng mình đến hàng vạn dặm, suốt mấy tuần nay, không dưng, tôi cảm thấy rất  bất an. Thoạt đầu tôi tưởng tâm mình giao động chả qua là vì ảnh huởng của những cơ quan truyền thông, khi họ báo động quá ồn ào về những cơn địa chấn “chắc chắn sắp xẩy ra” nơi tôi tôi đang cư  ngụ. Mãi đến đêm qua, tôi mới biết là không phải thế. Tôi nằm mơ thấy chùa Linh Sơn (ngôi chùa nhỏ cũ kỹ ở Ðà Lạt mà tôi vẫn theo mẹ đi lễ khi còn bé) chìm trong biển lửa. Xác người  chết cháy, chết chém nằm la liệt trên đồi trà và dọc theo Cổng Tam Quan. Không ít người trong số này mặc đồng phục công an hay bộ đội.

Tôi  thức giấc trong lo sợ bàng hoàng và viết những giòng chữ này ngay sau đó. Ðiều đầu tiên là tôi xin chân thành gửi đến Chúa, Phật, Thần Thánh … các thứ (nếu quí vị có thiệt) lời cảm ơn chân thành là chưa để cho chuyện gì đáng tiếc xẩy ra trên quê hương tội nghiệp của tôi. Thứ đến, tôi xin “nhắn nhủ” đôi lời (còn chân thành hơn nữa) đến qúi vị lãnh đạo đảng CSVN như sau:

– Xin quí vị trả lại, ngay tức khắc, các giáo hội tất cả tài sản của họ – như yêu cầu. Giống như một thằng ăn cắp bắt buộc phải trả lại cái ví cho khổ chủ vì bị bắt gặp quả tang vừa rút tay ra khỏi túi người ta, thế thôi. Tôi hiểu rằng chuyện này có hơi kỳ, khiến qúi vị ngượng, nhưng đó đâu phải là  lý do gì để “cất” luôn đồ đạc của nguời ta.

Cái gọi là điều 4 hay điều 5 Hiến Pháp vớ vẩn gì đó cũng phải dẹp luôn, now! Không ai đẩy qúi vị vào chân tuờng, nếu không muốn nói là nguợc lại. Người ta chỉ đòi hỏi qúi vị buông sợi giây oan nghiệt ( có tên là chủ nghĩa CS hay CNXH thổ tả gì đó) đang thắt cổ dân Việt ra thôi. Dân tộc này sẽ hồi sinh và qúi vị sẽ cũng có thời gian để “biến” cho khuất mắt mọi nguời. (Chuyện này tôi tin là quí vị đủ thông minh để biết làm thế nào cho nó ổn thoả mà khỏi cần phải ai dậy dỗ).

Chuyến tầu đưa nhân loại đi vào thế kỷ 21 sắp bắt đầu chuyển bánh. Dân tộc Việt không thể để lỡ tầu, như đã lỡ nhiều lần trong quá khứ, vì đây là chuyện sinh tồn của cả một giống nòi. Không ai rảnh mà lo chuyện “tầm thù” hay “báo oán” gì đâu. Cũng không còn ai đủ kiên nhẫn tiếp tục chịu ngồi yên cho qúi vị tác yêu tác quái nữa.

Cũng như qúi vị, tôi coi rất nhẹ đời sống tâm linh; khác với qúi vị, tôi chưa đến nỗi là những kẻ vô thần nên ( thỉnh thoảng, lúc ấu thơ) cũng có lúc theo mẹ đến chùa nghe thuyết pháp. Nói cho qúi vị hay, khi một ông sư , cỡ như Hoà Thượng Quảng Ðộ mà nói đến “Ðại Bi Tâm, Ðại Hùng Lực” là ổng sắp gây chuyện đó nha. Phen  này, không chừng, dám  lôi thôi lớn, và lôi thôi lắm. Lo mà “biến” đi khi qúi vị còn có thể nương vào lòng từ bi của Phật, và còn chút  thời gian ân hạn trong lúc  “cảm hoá nhân tâm” ? như qúi vị tu sĩ Phật Giáo vừa khẳng định.

– Tưởng cũng cần nói thêm để qúi vị bớt thắc mắc về sự tử tế hiếm có và bất ngờ của riêng cá nhân tôi. Nói thiệt, nếu có thể nắm cổ qúi vị, từng mạng một, vặn từ từ (cho đến khi nghe cái “cắc”), rồi vứt đúng 170 cái xác chết vào thùng rác ? có lẽ ? tôi cũng đã làm rồi. Ngặt vì tôi không đủ sức, và cũng không muốn thấy máu đổ thịt rơi giữa lúc cả dân tộc cần thời gian để bắt kịp với buớc tiến chung của loài  người nên mới nhắn gửi đôi lời “hoà hợp và hoà giải’, vậy thôi.

– So với tình trạng khẩn truơng ở Trung Cộng thì hoàn cảnh của qúi vị nguy ngập và bi đát hơn nhiều. Tụi nó chỉ đang phải đối đầu với trăm triệu tín đồ Pháp Luân Công, chưa đến một phần muời dân số. Còn quí vị đã lỡ chọc giận cả nước Việt rồi, không sót một người nào, chờ gì nữa mà không bỏ chạy cho rồi. Nghe tôi đi, tôi năn nỉ mà, trước khi quá muộn, trước khi máu đổ tùm lum khắp mọi nơi. Và lần này, đừng quên, sẽ không thiếu phần của qúi vị đâu.

Tưởng Năng Tiến

Advertisements

28/01/2010 - Posted by | Sổ tay thường dân

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: