sổ tay thường dân

Tưởng Năng Tiến

Du Lam và Chuyện Đàn Ông Nước Việt


Trước giờ do sợ hãi và hèn nhát tôi đã thiếu trách nhiệm với dân tộc mình. Tôi không thể câm lặng mãi và thiếu trách nhiệm với dân tộc mình nữa.”
(Nguyễn Ngọc Quang – RFA 15/08/2006)


Có lần, khi tôi tình cờ nghe được một câu than thở của vợ mình – với bà bạn – qua điện thoại, như sau:

– Đàn ông còn có thằng này, thằng kia chớ mấy thằng chồng thì thằng nào… cũng vậy!

– Ý Trời, bộ thiệt vậy sao em?

Tui tính hỏi lại như thế nhưng vì vội ra khỏi nhà nên thôi. Thôi, không hỏi nhưng vẫn thấy buồn buồn trong lòng. Vợ tôi hay nói trật nhưng riêng câu nhận xét vừa rồi thì (có lẽ) không. Sự thực, hình như, đúng là như vậy.

Khi còn là tình nhân thì mọi người đàn ông đều lịch sự, và dễ thương giống y như nhau. Đến khi làm chồng rồi thì mấy cha nội này đều hoá tệ, và mỗi thằng cà chớn theo một kiểu. Tựu trung, cung cách cư xử tệ bạc của họ (thường) na ná như nhau: đòi ăn, đòi uống, đòi đụ, rồi lăn (đùng) ra ngủ!

Nhiều thằng còn tệ hơn như thế nữa: say sưa, cờ bạc, và hay nặng lời (cũng như nặng tay) với cả vợ lẫn con. Và tệ nhất là cái thứ “lồn bà cớ gì mày không đéo mà lại đi fucking around (khắp mọi nơi) thế hả, đồ khốn nạn?”

Đàn ông, kiểu đó, quả là đáng phàn nàn. Tuy nhiên, nghĩ cho cùng, những đấng nam nhi – với vô số tính xấu như vừa kể – đều là những người may mắn. Họ được ở vào hoàn cảnh no cơm ấm áo, và không có gì để phải bận tâm – ngoài chuyện thoả mãn những nhu cầu căn bản của một con người: ăn, ngủ, đụ, ỉa …

Nói tình ngay, có lẽ tất cả đàn ông – trên hành tinh này – cũng đều chỉ mong muốn có một cuộc sống an bình và giản dị thế thôi. Và phần lớn, đều được sống như thế cả.

Chỉ riêng ở VN thì hoàn cảnh, xem chừng, hơi khác. Đàn ông (nói chung) và những ông chồng (nói riêng) ở xứ sở này, đôi khi, không có được một cuộc sống bình thường (hay tầm thường) theo kiểu đó. Ông Du Lam là một trong những người tiêu biểu (không may) như thế.

Du Lam sinh trưởng ở miền Nam. Năm 1975, ông vừa đến tuổi 17 thì phải bỏ học để tham gia nghĩa vụ lao động làm đường sắt. Chuyện này được kể lại như sau:

“Làm quần quật suốt ngày với mê, trạc, gánh khiêng… rồi đường cũng thông vào ngày 25/12/76, trên đoàn tầu ấy chẳng thấy thằng nào mặc rách ăn đói như chúng tôi cả, toàn những VIP nọ VIP kia… Tầu chạy tới đâu dù tốc độ rất chi thổ tả, thì công an mật vụ đủ thứ bủa vây, những đứa làm đường như chúng tôi đặc biệt bị đuổi ra xa nhất, vì rách ruới vì không có cờ hoa, vì không biết hoan hô đả đảo, âu cái thành quả mà kẻ xắn tay áo làm ra không bao giờ hưởng chuyện ấy cũng thường tình, tầu đã chạy là những quả chanh hết kiệt nước.” (*)

Sau kinh nghiệm đầu đời và ngắn ngủi này, Du Lam (bỗng) trở nên hoài cổ, hay nói rõ hơn là … “hoài ngụy”: “Nếu giải phóng miền Nam thống nhất kiểu này thì sống trong chiến tranh, hiện sinh kiểu Mỹ một chút còn hơn…”

Cách mạng không chỉ có tham vọng giải phóng miền Nam mà còn muốn giải phóng luôn đất nuớc láng giềng nữa nên, sau đó, Du Lam phải thi hành nghĩa vụ quân sự thêm nhiều năm nữa. Khác với nghĩa vụ lao động, ngoài mồ hôi và nuớc mắt, chiến tranh còn đòi hỏi rât nhiều xương máu cũng như mạng sống của mọi người:

“Bao nhiêu lính Việt Nam chết chưa lấy được xác, bao nhiêu nghĩa trang dọc biên giới ngày đi qua là những cánh đồng, mà ngày về của tôi là những rừng mộ… chúng tôi nhiều đứa chết, bạn bè chết càng căm thù vu vơ càng bắn giết… Chúng tôi giống họ, những thanh niên Bắc Việt trên dải Trường Sơn, chưa hết giặc thì ta cứ đi, đi đâu? Đi bắn giết người chứ còn đi đâu nữa.”

May mắn là Du Lam thoát chết và được trở về (nguyên vẹn) với giấy chứng nhận là “cảm tình Đảng,” cùng với rất nhiều lời an ủi động viên của chính trị viên đơn vị.

Cả hai đều không xoa dịu được sự phẫn uất của Du Lam, trước một đất nước khốn cùng về mọi mặt nhưng hàng ngày người dân vẫn phải nghe ra rả những lời lẽ tuyên truyền (ba hoa) rất xa sự thật:

“Làm một quân nhân, có biết chút chữ tôi thấy xấu hổ nếu không biết nói thật, người lính chết còn chưa sợ, chiến trường còn chưa sợ, tại sao sợ sự thật khi đã hoà bình?”

Những sự thực, cần phải được phơi bầy, theo như cách nhìn của Du Lam, xem ra, cũng dễ hiểu thôi:

– “… yêu nước có quyền không yêu CNXH, có quyền không yêu cộng sản, các ông trưng cầu dân ý, ai mà cho độc quyền lãnh đạo? Con cá, sống cũng là cá, chiên với dầu cũng là cá, kho ngọt, kho mặn cũng là cá, nấu canh cũng là cá, thì người VN yêu nước VN không cần thêm chữ gì vào hai chữ tổ quốc, dân tộc cho thêm rối rắm.”

– “ nếu đúng là anh minh, không sợ gì thì nên minh bạch TRƯNG CẦU DÂN Ý”.

Thái độ (thẳng thắn) và ngôn ngữ (bộc trực) của Du Lam, ngó bộ, không thích hợp mấy với cái chế độ chủ trương dối trá và toàn trị ở VN. Vì thế, ông ấy gặp hơi nhiều rắc rối. Điều này được đương sự cho biết, qua một cuộc phỏng vấn dành cho DCVOnline, vào ngày 10 tháng 8 năm 2006:

Việt Hồng (VH): Xin anh cho biết cuộc sống của anh có gì thay đổi không kể từ khi các báo hải ngoại đăng một số bài viết của anh?”

Du Lam (DL): … Có rất nhiều thay đổi, thưa chị, nói chung là những thay đổi theo chiều hướng xấu đi, mỗi ngày một xấu hơn vì lúc này ngoài khó khăn đời thường của cuộc sống tinh thần tôi còn chịu ức chế.”

VH: Anh nói rằng có nhiều thay đổi, vậy anh có thể cho biết cụ thể hơn về những thay đổi đó không?”

DL: Trước hết là tinh thần tôi luôn bị ức chế vì có thể bị công an Việt Nam mời bất kỳ lúc nào, hoặc bị theo dõi khi đi ra ngoài. Chính vì vậy tôi không thoải mái lắm trong cuộc sống. Tình hình Việt Nam như chị đã biết, các nhà Dân chủ gặp quá nhiều khó khăn, dù đang sống trong một hoặc ‘sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật’ những điều ghi thành khẩu hiệu tại các cơ quan hay thường nói trên phương tiện thông tin đại chúng.”

VH: Hoàn cảnh gia đình anh hiện nay như thế nào?”

DL: Thưa chị, tôi năm nay 49 tuổi, là lao động chính trong gia đình, vợ tôi ở nhà nội trợ, chúng tôi có 4 con nhỏ đang tuổi ăn học, và một bà mẹ già 92 tuổi. Tất cả trông vào xưởng gỗ của tôi. Nhưng khó khăn về vật chất chúng tôi có thể chịu được, người ta có thể ăn nữa bữa, ngủ nữa giấc, nhưng bị o ép, truy bức hành hạ về tư tưởng là không thể được. Đó là điều không riêng tôi mà đại bộ phận người lương thiện bức xúc nhất, còn những khó khăn về phương tiện, tiện nghi… chúng tôi có thể khắc phục được, những năm chiến tranh biên giới Tây Nam, là người lính, gian khổ và thiếu thốn nhiều hơn, chia nhau từng khói thuốc, hớp nước trong mùa khô xứ Cămbốt, chúng tôi vẫn vui vẻ chịu. Nhưng chúng tôi không nghĩ đã chiến đấu cho một xã hội VN như hiện tại… ”

Du Lam và người bạn đời (Nguồn: DCVOnline)

Nghe cái kiểu ông Du Lam nói chuyện với cô Việt Hồng mà tôi thấy ái ngại cho người bạn đời của ông ta hết sức. Bà ấy mỗi ngày phải chăm sóc mẹ chồng ở tuổi 92, phải lo hai bữa cơm cho bốn đứa con còn ở tuổi ăn học, và thu nhập thì không có. Xưởng gỗ của gia đình đã bị ngưng hoạt động từ lâu vì không chịu chi tiền để “bôi trơn” hay “làm luật” cho những quan chức địa phương. Đã thế, ông chồng còn phải luôn túc trực ở nhà để chờ công an đến … gọi.

Chỉ được cái là yêu cầu của công an khi “làm việc” với Du Lam, nói tình ngay, cũng “giản đơn” thôi – theo như chính lời của đương sự, qua cuộc phỏng vấn thượng dẫn:

“Công an nói với tôi, nhà nước đang sửa đổi nhiều, anh không nên viết như thế… Tôi nói rằng, muốn không có khói thì đừng đốt lửa, chứ không thể người cứ đốt lửa đồng thời buộc kẻ khác phải không được kêu khói.”

Du Lam, thiệt tình, nóng nẩy quá cỡ. Người ta đã nói là “nhà nước đang sửa đổi nhiều” nhưng thằng chả không chịu chờ, và cũng không chịu nhượng bộ – dù chỉ một ly:

“ … tôi không chỉ là súng lục mà khi cần chơi cả Đại bác vào quá khứ không logic với hiện tại của một đám ăn mày dĩ vãng, nhân danh dân tộc tôi làm bậy, tự phong rồi lọc lừa cơ hội với danh xưng là lãnh đạo trí tuệ…”

Coi: một vợ, bốn con, mẹ già ở tuổi chín mươi hai mà hung hăng cỡ đó thì cuộc đời sẽ lôi thôi lắm, lôi thôi lâu, và chắc chắn là còn lôi thôi lớn. Nếu vợ tôi mà vớ phải một ông chồng như thế thì cách nói của bà ấy về đàn ông, không chừng, sẽ đổi như sau:

– Đàn ông còn có thằng này, thằng kia chớ mấy thằng chồng đấu tranh cho dân chủ thì thằng nào … cũng (quậy tới bến) y như vậy!

Mấy cha nội Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Chính Kết, Phương Nam, Nguyễn Hồng Quang … – quả tình – đều làm phiền vợ con quá xá. Có điều, tôi tin rằng những người bạn đời của họ – tự thâm tâm – đều ít nhiều cảm thấy hãnh diện vì đấng phu quân của mình. Họ đúng là những người đàn ông, thứ thiệt! Lấy chồng cho đáng tấm chồng (như thế) chứ!

Mà có phải mấy chả cũng đâu phải thuộc loại “nhân tài thu diệp” hay “tuấn kiệt thần tinh” gì đâu. Theo cách nói của Du Lam thì họ “chỉ là những que diêm trong đêm nhưng thà là que diêm còn hơn là cúi đầu thinh lặng với bóng tối mịt mùng.”

Khi cái ác như một bóng đen khủng khiếp đang bao trùm hết cả quê hương, dân tộc Việt cần có thêm “những que diêm” như thế. Sự cần thiết này (tiếc thay) chưa được đáp ứng đúng mức ở Việt Nam, cũng như ở trong những cộng đồng người Việt nơi hải ngoại.

Tưởng Năng Tiến
8/2006

Ghi chú:
(*) Tất cả những chữ in nghiêng trong bài đều được trích từ bài “Trần Mạnh Hảo – Sĩ Ẩn và một người đứng giữa” trên Phù Sa ngày 2/5/ 2006


02/02/2010 - Posted by | Sổ tay thường dân

%(count) bình luận »

  1. Kính bác.
    Bửa ni, rứa là em biết bác ở đây rồi,từ ni em đọc bác trực tiếp kiểu ni phẻ hơn em trèo rào vô mấy cái nhà…chứa.
    Kính chúc bác cùng quí quyến phẻ, vui, hạnh phúc.
    Em
    DL

    Bình luận bởi Du Lam | 18/05/2010 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: