sổ tay thường dân

Tưởng Năng Tiến

Tin Tặc & Gian Tặc


Thư toà soạn của Tạp chí văn chương Da Màu số 27, phát hành ngày 30 tháng 5 năm 2007, nghiêm và buồn thấy rõ:

“Nghĩ đến Văn học miền Nam 54-75 là nghĩ đến một khoảng thời gian 20 năm bị hư vô hóa. Nền văn học này, sau 30/4/1975, đứng chênh vênh nơi ranh giới giữa có thực và phi thực, giữa sống sót và hủy diệt, chưa kể đến những âm mưu đánh tráo nó với cái gọi là ‘Văn học Giải phóng miền Nam.’ Đó là mục tiêu lâu dài của người cộng sản, để giáo dục những thế hệ sinh sau thời điểm này, để khi thế giới muốn nghiên cứu về Văn học miền Nam trong chiến tranh, tất cả những gì họ có được chỉ là cuốn Văn học Giải phóng miền Nam của Phạm Văn Sĩ (Nhà xuất bản Đại học và Trung học Chuyên nghiệp Hà Nội, năm 1975) trong đó đại diện là một tập hợp những nhà văn cộng sản gốc Nam bộ gồm Trần Bạch Đằng, Huỳnh Minh Siêng, Thanh Hải, Anh Đức, Phan Tứ, Giang Nam…”
Trước đó, nhà văn Võ Phiến cũng đã có lần đề cập đến chuyện này, bằng những lời lẽ tuy (hơi) giễu cợt nhưng không dấu được sự băn khoăn:

“Nhà nước cộng sản dựng lên một nền văn học, cho cán bộ nghí ngố om sòm về nền văn học ấy, cố gây ra cái cảm tưởng đây mới là nền văn học chân chính của miền Nam…”

“Ông Phạm Văn Sĩ… không chịu nói ra cái điều lý thú này: là tất cả những kẻ vừa kể trên đều được phái từ ngoài Bắc vào… đổi tên đổi họ, hóa thân làm người mới: Lưu Hữu Phước hóa làm Huỳnh Minh Siêng, Nguyễn Văn Bổng hóa thành Trần Hiếu Minh, Nguyên Ngọc hóa ra Nguyễn Trung Thành, Bùi Đức Ái thành ra Anh Đức, Trần Bạch Đằng làm Hưởng Triều, làm Hiểu Trường, Lê Khâm hóa thành Phan Tứ, Nguyễn Ngọc Tấn thành Nguyễn Thi v.v…” (Võ Phiến. Văn học miền Nam tổng quan. Văn Nghệ: California, 1987).

Anh chị em trong Ban biên tập tạp chí Da Mầu, cũng như nhà văn Võ Phiến, đều là những người lo xa. Và tôi e rằng họ đã lo xa… quá! Trong cuộc chiến vừa qua thì cái gọi là “văn học giải phóng miền Nam” chỉ là một phần rất nhỏ, nhỏ còn hơn con thỏ, trong toàn bộ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Đây mới chính là một sản phẩm đặc sắc của dân làng Ba Đình – Hà Nội. Món hàng mã này được làm xong vào ngày 20 tháng 12 năm 1960, và làm khéo đến độ khiến nhiều người tưởng là đồ thật. Lắm kẻ đã bỏ mạng (hay bỏ mẹ) vì nó.

Ðến lúc được mang ra đốt, nó cháy như điên. Sự nghiệp cách mạng của không ít người dân miền Nam cũng cháy theo luôn, như đuốc. Cái mảng, cũng như cái mạng, của Văn học Giải phóng miền Nam – tất nhiên – khó được vẹn toàn. Phen này chắc chết, chết chắc!

Mà đã chết là hết. Chết cháy, chết chìm, chết trôi, chết đuối, chết ngộp hay chết ngạt đều (kể như) là chết ráo. Nghĩa tử nghĩa tận. Ban biên tập tạp chí Da Màu, cũng như nhà văn Võ Phiến (lẽ ra) không nên nhắc lại chuyện cũ làm chi, cho… má nó khi!

Hơn nữa – nghĩ cho cùng –  đánh du kích, hay khủng bố (kiểu như pháo kích vào thành phố, đặt chất nổ trong rạp hát, giựt mìn xe đò, đào đường đắp mô, đào hố cắm chông, hay “đào cái hầm thật sâu nấp thật kín, rồi ngồi dưới đó cất lên tiếng nói giải phóng của toàn thể nhân dân…”) đều là những chiến thuật có thể chấp nhận được trong thời chiến. Cứu cánh có thể biện minh cho mọi phương tiện, cho dù là… hạ tiện, miễn thắng cuộc thì thôi!

Hơn ba muơi năm sau, sau khi cuộc chiến Nam/Bắc đã tàn, phe thắng cuộc đang lâm vào một cuộc chiến khác. Kẻ thù của họ bây giờ là dân Việt của cả ba miền, cộng thêm vài triệu người (tị nạn) ở nước ngoài. Báo Quân Đội Nhân Dân (số ra ngày 11 tháng 10 năm 2009) có bài chính luận để cập đến “sức mạnh của truyền thông hiện đại,” với rất nhiều hoang mang:

“… báo chí, mạng Internet được chúng triệt để sử dụng vào việc truyền bá các quan điểm thù địch, sai trái, xuyên tạc, công kích chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, quan điểm, chính sách của Đảng và Nhà nước nhằm phá vỡ trận địa tư tưởng vô sản, thủ tiêu sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Chúng còn trực tiếp tiến công vào báo chí cách mạng, vào những nhà báo cách mạng. Với chiêu bài ‘tự do ngôn luận’, ‘tự do báo chí’, chúng vu cáo Đảng và Nhà nước ta vi phạm quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí hòng làm cho báo chí tách rời sự lãnh đạo của Đảng, làm cho các nhà báo mất phương hướng chính trị, mất sức chiến đấu trong hoạt động báo chí của mình. Đòn tiến công này thật sự nguy hiểm đối với sự nghiệp cách mạng và đối với sự phát triển của báo chí nước ta.”

Thực ra, những “đòn tiến công thực sự nguy hiểm” này đã được nhận diện và báo động khá lâu – trước đó. Công an Nhân dân Online (Cơ quan Ngôn luận của Bộ Công an) đọc được hôm 5 tháng 10 năm 2007, đã mô tả internet như là một thứ “hệ lụy” và “quản lý blog” là… “Chuyện buộc cẳng chim trời”:

“Theo ước tính từ Bộ Thông tin và Truyền thông, có khoảng 3 triệu blog tại Việt Nam. Và mỗi ngày có hàng chục ngàn blog mới được khai sinh và việc một người sử dụng nhiều blog với những mục đích khác nhau là hoàn toàn có thể. Đã có những phát sinh và hệ lụy từ blog…”

“Tuy nhiên, liệu có quản lý được không? Quản lý một blog mà danh tính của nó có thể thay đổi trong chớp mắt và những thông tin hiển thị không thực sự chính xác thì đó là cách buộc cẳng chim trời. Hầu hết các blog đều là dịch vụ của một nhà cung cấp dịch vụ nước ngoài, vì vậy việc quản lý sẽ càng trở nên nan giải hơn…”

“Trong bộn bề của những ngày bắt đầu Bộ Thông tin và Truyền thông, trong rất nhiều những vấn đề cần giải quyết và đưa ra những hướng dẫn cụ thể, đưa ra việc quản lý blog với những quy chế hướng dẫn cụ thể là điều chưa khả thi.”

“Việc truy tìm chủ nhân blog có thể được đối với cơ quan an ninh mạng hay lực lượng cảnh sát mạng. Nhưng đó là việc làm mang tính đối phó chứ không phải là cách làm mang tính chiến lược.”

Sau một thời gian loay hoay, cuối cùng, nhà đương cuộc Hà Nội cũng tìm ra được “chiến lược” quen thuộc (và vốn là sở trường của họ) để xử dụng cho cuộc chiến hiện nay: du kích chiến! Ngày 20 tháng 12 năm 2009, BBC loan báo: “Trang Bauxite Việt Nam bị phá.” Qua ngày hôm sau, BBC cho biết thêm: “Đến lượt talawas bị hacker tấn công…” Đến ngày 1 tháng 1 năm 2010, với tiểu tựa là “Ném Đá Nhưng Không Dấu Được Tay,” phóng viên Trần Văn của RFA viết tiếp: “Chưa ngừng ở đó, mới đây, tin tặc tiếp tục mạo danh, ngụy tạo thông tin nhằm bôi nhọ, ly gián những người sáng lập trang web Bauxite Việt Nam.”

Trong “Lời Kính Báo Của Phạm Toàn” (một trong ba thành viên chủ trương Trang Bauxite Việt Nam) đọc được ở diễn đàn X- cafe, ông gọi đây là việc làm của “bọn lưu manh tin học.” Cách ném đá dấu tay, cũng như cách phá hoại của “bọn lưu manh tin học” khiến ngươi ta nhớ ngay đến một sản phẩm cũ của dân làng Ba Đình – Hà Nội: Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam.

Món hàng mã của thời tin học, tiếc thay, không lòe bịp được ai. Nó được chỉ mặt và đặt tên, ngay sau khi vừa xuất hiện. Sau đây là (vài) phản hồi đọc được bên dưới bài viết (thượng dẫn) của phóng viên Trần Văn:

“Ông Già nơi gửi VN :

Chưa thấy tay, cũng biết ngay ai ném;Việc thì lạ, sự hèn hạ thì quen…

04/01/2010 14:13

Hoàng Trường Sa nơi gửi Mỹ quốc :

Tin tặc là bọn giặc. Nếu bọn này làm việc theo chỉ đạo của một nhà cầm quyền thì nhà cầm quyền này phải được gọi là gì ?

04/01/2010 13:33

Vo Viet Nam nơi gửi Viet Nam :

CSVN đừng chơi những trò vô liêm sĩ nữa . Các ông chỉ làm cho nhân dân thêm khinh bỉ…

04/01/2010 10:50”

Đánh lén hay khủng bố đều là chiến thuật và vũ khí của kẻ yếu, ở thế hạ phong. Những hoạt động rộn rịp của đám tin tặc trong thời gian vừa qua cho thấy thế … tất thua của đảng CSVN, trong cuộc chiến mới này.

Tưởng Năng Tiến
01/2010

Advertisements

23/02/2010 - Posted by | Sổ tay thường dân

%(count) bình luận »

  1. Hay!

    Bình luận bởi nguyenchithien4vn | 08/01/2017 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: