sổ tay thường dân

Tưởng Năng Tiến

Đầu Năm Khỉ Nói Chuyện Người Và Ngựa


Cái ác là hình thức thô thiển nhất của sự ngu dốt.
(Nikolai Rerikh )


Tây và Tầu đều yêu thích ngựa. Ta thì không. Hoàn toàn và tuyệt nhiên không. Chả bao giờ nghe người Việt nhắc đến loài ngựa (và những thuộc tính của nó) với những lời lẽ thân thiện, tử tế hay trìu mến. Đã thế, có một phụ nữ Việt Nam ra trước toà – vì bị buộc tội gây thương tích trầm trọng cho người khác – đã thản nhiên chỉ tay vào mặt nạn nhân, và nói (tỉnh rụi) như sau:

– Tui không có tội tình gì hết trơn á. Tui tạt át xít vô mặt cái “con đĩ ngựa” kia chỉ để tự vệ. Tui phải lo bảo vệ … hạnh phúc gia đình của mình chớ!

Một chuyện (thấy ghê) cỡ đó, rất có thể, bạn chưa bao giờ được nghe nhưng những lời lẽ chanh chua, trì triết, đắng cay, đay nghiến dành cho “những con đĩ ngựa” thì chắc chắn chính bạn đã nghe – hoặc nói – nhiều lần chớ không phải một, đúng không? Nếu bạn lỡ quên (hoặc làm bộ quên) thì để tôi nhắc cho:

– Đồ đĩ ngựa!
– Chứ con đĩ ngựa (khốn nạn) đó nó có cái gì hơn tôi mà anh chết mê chết mệt, ăn dầm ở dề với nó, và mang tiền cho nó trơn hết trọi như vậy?

Hoặc, đôi khi, quyết liệt và đe doạ hơn nhiều:

– Từ nay trở đi anh ở với con đĩ ngựa đó luôn đi, đừng trở về đây nữa, cũng đừng gọi điện thoại cho mẹ con tôi làm gì cả.
– Bà mà biết con đĩ ngựa nào chim chồng bà thì đừng có trách nhá. Đồ khốn nạn.

“Đĩ ngựa”, tất nhiên, không phải là sinh vật duy nhất mà đời sống và tính mạng (thuờng xuyên) bị đe dọa (trầm trọng) như thế – ở Việt Nam. Báo Thanh Niên, số ra ngày 23 tháng 9 năm 2003, đã lên tiếng báo động về nguy cơ tuyệt chủng của loài cá ngựa. Hiện nay, chỉ riêng khu vực Bến Đá – Ba Đình (Vũng Tầu) đã có hơn mười đại lý thu mua hải mã (một tên gọi qúi phái khác của cá ngựa) với giá một ký lên đến hai triệu đồng.

Cá ngựa rất được giá và bị săn bắt ráo riết vì bỗng dưng người ta “phát hiện” ra được tính bổ âm và cường dương của nó. Cá ngựa trị được bệnh hiếm muộn (cho phụ nữ) và yếu sinh lý (cho các đấng nam nhi). Xương hải mã xấy khô, ngâm rượu, ông uống bà (tấm tắc và rối rít) khen ngon. Thịt hải mã chưng gừng và hành lá, với nấm mèo và thịt ba chỉ bằm nhỏ, bà ăn ông (gật gù và suýt xoa) khen tốt. Đồng vợ đồng chồng tát bể Đông cũng cạn. Phen này bể Đông phải cạn. Biển cạn thì cá gì mà không thấy … mẹ, chớ có riêng chi cá ngựa.

Gấu ngựa, hiện tại, cũng đang lâm vào hoàn cảnh khốn đốn và lâm nguy không kém. Theo nguồn tin của hãng thông tấn AFP, phát đi từ Hà Nội hôm 1 tháng 10 năm 2003 thì hiện tại ở Việt Nam chỉ còn độ một trăm con gấu sống trong môi trường thiên nhiên, số còn lại (độ năm ngàn con) đang bị bắt giữ để lấy mật vì người ta tin rằng mật gấu pha với ruợu uống làm tăng cường sinh lực, và chữa được nhiều bệnh ngoại khoa rất công hiệu. Bản tin vừa dẫn cũng có trích lời của bà Jill Robinson, nhân viên của Asia Animal Foundation, như sau: “loài gấu sẽ biến mất ở Việt Nam, nếu tình trạng săn bắt gấu để ăn thịt hay để nuôi lấy mật như hiện nay“.

Và đó là chuyện đã cũ, từ hồi năm 2003 lận. Bà Jill Robison chắc chưa biết chuyện này: dân Việt mới (“chợt”) khám phá ra rằng mật của gấu ngựa còn chữa được cả bệnh ung thư nữõa cơ đấy! Loài gấu (nói chung) hậu vận chưa biết ra sao chứ gấu ngựa (nói riêng) phen này chắc chết, chết chắc, chứ không phải bỡn.

Ngoài đĩ ngựa, cá ngựa và gấu ngựa…. ra, còn một số “sinh vật” khác nữa cũng đang gặp nhiều chuyện lôi thôi lắm, lôi thôi lớn, lôi thôi lâu, và không chừng – dám – lôi thôi luôn, lôi thôi vĩnh viễn hoặc nói tóm gọn lại là có có nguy cơ bi diệt chủng. Đó là người dân miền núi ở Việt Nam.

Trong bài tham luận có tựa là “Thực Hiện Tốt Chính Sách Dân Tộc Của Đảng”, được phổ biến vào ngày 23 tháng 9 năm 2003, bà Tòng Thị Phóng (Bí Thư Trung Ương Đảng, Trưởng Ban Dân Vận Trung Ương) nhắc khẽ cả Đảng rằng phải: “quan tâm đặc biệt đến vùng cao, vùng sâu, vùng căn cứ cách mạng và kháng chiến trước đây; tăng cường cơ sở khám bệnh, cán bộ y tế cho các xã, thôn ấp, nâng cao hơn nữa chất lượng công tác chăm sóc sức khoẻ đồng bào dân tộc thiểu số; khuyến khích trồng và sử dụng các loại thuốc dân gian; từng bước ngăn chận tình trạng suy giảm dân số, suy giảm đời sống của một số dân tộc thiểu số” (http://www.vov.org.vn/2003_09_23/vietnamese/thoisu1.htm#10 ).

“Tình trạng suy giảm dân số, suy giảm đời sống của một số dân tộc thiểu số” – nếu nói theo ngôn ngữ của đời thường – giản dị chỉ có nghĩa là nhiều sắc dân thiểu số ở Việt Nam đang chết dần, chết mòn và sắp chết hết đến nơi vì đói khát và bệnh tật – thế thôi!
Bà Tòng Thị Phóng không phải là … thường dân đâu à nha, cũng không phải là một con mẹ bá vơ nào đó (thuộc những tổ chức phản động hay thù nghịch ở nước ngoài) mà là Bí Thư Trung Ương Đảng và là Trưởng Ban Dân Vận Trung Ương lận. Những gì bà ấy nói hẳn là phải có co sở, trọng lượng và cần phải được mọi người suy nghĩ.

Vì lý do “bảo vệ hạnh phúc gia đình” nên người ta (đành) phải tạt acid vào mặt mấy con đĩ ngựa, vì hy vọng có thể “bảo vệ hạnh phúc lứa đôi” nên người ta phải mần thịt những con cá ngựa, và để “bảo vệ sức khoẻ” nên người ta phải uống mật của những con gấu ngựa … Tất cả những chuyện này, nghĩ cho cùng, đều có thể (ráng) hiểu được. Còn việc tìm mọi cách hủy diệt đời sống của những người “ở vùng cao, vùng sâu, vùng căn cứ cách mạng và kháng chiến truớc đây” – nghĩa là những người mà Đảng đã chịu ơn, những người hoàn toàn không đụng chạm gì đến quyền lợi của Đảng hết trơn hết trọi – thì thiệt là một việc làm ác độc (vô cùng) khó hiểu.

Ngoài bờ biển phía Đông ra, phần biên giới còn lại của Việt Nam đều là nơi cư ngụ của những dân tộc thiểu số (những kẻ ở vùng xa, vùng sâu …) tự ngàn xưa. Họ chính là chủ nhân đích thực của đất nước Việt Nam. Và chính họ tạo thành tuyến đầu và vòng đai an ninh cho toàn lãnh thổ. Cũng chính họ, với cuộc sống đơn giản hài hoà với thiên nhiên, đã giữ cho môi trường sinh thái được quân bằng và tạo một “vòng đai xanh” cho tổ quốc. Cớ gì mà Đảng “phải” tìm mọi cách dồn họ vào tử lộ, đẩy họ đến mức diệt vong như thế?

Cái ác, trong trường hợp này, không chỉ là hình thức thô thiển nhất của sự ngu dốt. Nó còn cho thấy cái khía cạnh bệnh hoạn (sadism) của những người CSVN.

K’Tien
2/2004

Advertisements

02/03/2010 - Posted by | Sổ tay thường dân

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: