sổ tay thường dân

Tưởng Năng Tiến

Thương Hoa Tiếc Ngọc

 

Khi còn trẻ, đôi khi, tôi cũng (thoáng) có ý định sẽ trở thành một người cầm bút. Ở một xứ sở mà phần lớn người ta đều cầm cuốc, cầm búa, cầm kìm hay cầm súng… mà định cầm viết thì quả là một chuyện khá viển vông – nếu không muốn nói là hơi xa xỉ.

Lúc không còn trẻ (nữa) tôi mới ngộ ra rằng: bút viết nó chọn người, chứ không phải là ngược lại – trừ khi mình cứ cầm đại thì không kể. Tôi không được (hay bị) lựa, và cũng không có  máu liều – như phần lớn quí vị trong Hội Nhà văn Việt Nam – nên chuyện viết lách kể như… huề, hay nói cách khác là… trớt quớt!

Xế chiều, đôi lúc, tôi lại (loay hoay) định xoay ra cầm phấn. Lại cũng chỉ “định” thế thôi, chớ rồi (ngó bộ) thấy cũng phiền. Tiếng Anh của tôi để đi chợ thì dư nhưng đi dạy thì chắc thiếu, thiếu chắc. Cứ dạy (ráng) cũng tội cho đám học trò. Thôi thì lại ngồi chơi (không) nữa đi cho nó khoẻ, bạn bè ai cũng khuyên như thế, bon chen danh lợi làm chi – đường trần đâu có gì – cho má nó khi.

Tiếp tục đọc

13/10/2010 Posted by | Sổ tay thường dân | 1 phản hồi