sổ tay thường dân

Tưởng Năng Tiến

Từ Chung/Lê Anh Hùng & Trương Duy Nhất


1 nha bao

Ở đất nước này có bao nhiêu người đã đi qua cuộc đời mà không làm gì khác hơn là nói láo và viết láo.

Trương Công Dũng


Tác giả Võ Văn Quản vừa có bài viết hơi bất ngờ và khá thú vị (“Bốn Nhân Vật Dân Sự Xuất Sắc Của Việt Nam Cộng Hòa Có Thể Bạn Chưa Diết”) trên Tạp Chí Luật Khoa:

– Giáo sư Nguyễn Văn Bông

– Bộ trưởng Cao Văn Thân

– Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy

– Nhà báo Từ Chung

Xin được ghi lại đôi ba đoạn chính về nhân vật cuối:
Tiếp tục đọc

21/05/2020 Posted by | Sổ tay thường dân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nước & Dân

 
1 dan nuoc

Cái nước mình nó thế.

Hoàng Ngọc Hiến


Đúng 9 giờ sáng ngày 10 tháng 10 năm 1972, tôi có mặt tại Trung Tâm Xã Hội Sài Gòn để trình diện nhập ngũ. Tới trưa, tôi được đưa vào Nguyễn Tri Phương. Đây là nơi tiếp nhận tân binh để đưa đi huấn luyện. Những thằng trong hạn tuổi quân dịch như tôi, theo luật Tổng Động Viên (sau Mùa Hè Đỏ Lửa) thì nhiều vô số nên cả đống phải nằm chờ khá lâu ở cái trại chuyển tiếp này.

Tôi ghét tất cả các trại lính và mọi thứ quân trường (Quang Trung, Thủ Đức, Lam Sơn …) mà mình đã trải qua nhưng riêng Nguyễn Tri Phương thì có một “điểm son” đáng được ghi nhận: nơi đây có một cửa hàng cho mướn sách truyện, và không thiếu một tác phẩm nào của Erich Maria Remarque. Tất cả đều được những dịch giả tài hoa của miền Nam (Huỳnh Phan Anh, Cô Liêu, Tâm Nguyễn, Vũ Kim Thư…) chuyển sang Việt ngữ:

Tiếp tục đọc

14/05/2020 Posted by | Sổ tay thường dân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cách Mạng/Hy Sinh & Cống Hiến


1 hy sinh

Đã có các giải pháp để huy động nguồn lực vàng, USD trong dân.

Thống Đốc Ngân Hàng Lê Minh Hưng


Từ Bangkok, FB Trần Quang Đô hớn hở cho hay: “Ngân hàng hôm nay 5/5 đông kín người. Thiên hạ xếp hàng nhận 5000 baht, tương đương 250 đô la Úc, tiền hổ trợ người dân trong dịch Cúm Vũ Hán. Điện nước thì miễn phí trong ba tháng cho dân lao động.”

Tôi cũng hay lui tới Thái Lan nên hoàn toàn không ngạc nhiên gì về chuyện này. Tuy mang tiếng là “quân phiệt” nhưng bọn tướng lãnh ở nước này “yếu xìu” hà, và hay “mị dân” bằng tiền lắm: tiền trợ cấp cho những người khuyết tật, tiền giúp đỡ cho kẻ neo đơn, hay ông già/bà lão … Họ tạo cho dân chúng Thái cái tâm lý ỷ lại, và hèn yếu. Bởi vậy dân Thái chưa bao giờ đánh thắng được một đế quốc to nào cả, đế quốc cỡ trung bình, hoặc nhỏ (xíu) cũng khỏi có dám luôn.

Tiếp tục đọc

12/05/2020 Posted by | Sổ tay thường dân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thời Hậu Chiến


1 hau chien

Người đàn ông trở về sau cuộc chiến không biết đến giận hờn
Nhưng đến tận bốn mươi năm sau
Vẫn ngác ngơ câu hỏi
Tại sao?

Nguyễn Thị Thanh Yến

Tên chị là gì? 

– Thưa em tên Mơ. 

– Mơ gì? Mộng mơ hay quả mơ? 

– Tùy, ai muốn hiểu thế nào thì hiểu… 

– Quê quán ở đâu vậy? 

– Em ở Thạch Thất, Hà Tây. 

– Chị công tác ở cơ quan nào? 

– Thưa, ở ty Văn Hóa Thông Tin Hà Sơn Bình. 

– Chắc chưa vào Ðảng…?  

Nơi em về trời xanh không em…?” Bên này vĩ tuyến 17 không có một câu hỏi thơ mộng, lãng mạn như vậy … Vì vậy những lời yêu đương được mở đầu bằng “Ðồng chí công tác ở cơ quan nào ?” (Thế Giang. Thằng Người Có Đuôi. Westminster, CA: Nguời Việt, 1987).

Ngoài những câu hỏi “thơ mộng” và “lãng mạn” như trên, bên kia vỹ tuyến còn có nhiều câu hỏi (nghe) rất … linh tinh:

Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em?

Anh đi về đâu mà bụi đường vương trên mái tóc?

Tiếp tục đọc

01/05/2020 Posted by | Sổ tay thường dân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hạt Gạo Làng Ta & Gia Tài Của Marx


1 gạo

Học thuyết Mác sẽ để lại gì trên đất nước Việt Nam? Có chút tương lai nào cho học thuyết đó? Nói rộng ra, tương lai nào sau khi độc tài toàn trị chấm dứt?

G.S Đỗ Mạnh Tri

Tôi cứ nhìn hai bức ảnh trên trang FB của nhà báo Huynh Ngoc Chenh, cùng với lời bình của ông (“Cái này không phải do khác nhau vùng miền mà khác nhau do sống với cs lâu hay mau. Giống như người Hoa lục với Hoa Hồng Công. Tất cả đều do giáo dục mà ra.”) mà không khỏi có đôi chút băn khoăn.

Ngoài việc cầm bút, Huỳnh Ngọc Chênh còn có thời gian dài cầm phấn nên nhận định thượng dẫn hẳn rất khó sai nhưng tôi vẫn e rằng chưa đủ. Cùng với giáo dục, theo thiển ý, kinh nghiệm sống của mỗi cá nhân – chắc chắn – cũng ảnh hưởng (ít nhiều) đến cách ứng xử của từng người.

Tiếp tục đọc

21/04/2020 Posted by | Sổ tay thường dân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cái Bình Thủy Nước Sôi & TBT (to be) Trần Quốc Vượng


1 Vuong

Nếu bạn để chính phủ điều hành sa mạc Sahara, trong 5 năm chúng ta sẽ thiếu cát.

Milton Friedman


Tôi sống hơi dai, trải dài từ thế kỷ này qua thế kỷ khác nên đã có dịp đưa tiễn khá nhiều vật dụng tân kỳ (máy đánh chữ, máy fax, máy ảnh chụp phim, radio, akai cassette, DVD …) về nơi an nghỉ cuối cùng. Cứ tưởng như thế là tất cả đều đã mồ yên mả đẹp, và sẽ tiêu diêu nơi miền cực lạc nhưng thực tế lại không hẳn thế.

Bữa rồi, đang liếc mạng tôi chợt thấy loáng thoáng mấy từ (“các phích, bình thủy nước sôi”) trong một stt ngắn của FB Nguyễn Đình Bổn mà không khỏi ngạc nhiên:

Chuyện… không thể tin được tại một bệnh viện lớn nhứt miền Bắc! Bênh viện Bạch Mai, hiện đang là ổ dịch số một tại VN, và đang lây nhanh ra cộng đồng, dự báo những ngày tới sẽ bùng phát mạnh hơn. Nguyên nhân được cho là từ… các phích (bình thủy) nước sôi mà dân phải mua từ công ty Trường Sinh, mà công ty này cung cấp dịch vụ cho khoa Dinh dưỡng.Tôi thực sự không hiểu sao cái thời mà mọi cán bộ đều dùng cụm từ “chúng ta đang ở thời kỳ…4.0” mà cái bệnh viện số một la mã này vẫn… đun nước, rót vô bình để bán cho bệnh nhân theo cách 4.. thủ công như vậy?

Tiếp tục đọc

17/04/2020 Posted by | Sổ tay thường dân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tu Tịnh Khẩu


1 báo

Thần tốc, thần tốc hơn nữa, táo bạo, táo bạo hơn nữa. Tranh thủ từng giờ, từng phút, xốc tới mặt trận, giải phóng miền Nam. Quyết chiến và toàn thắng! Tinh thần này cần được vận dụng công cuộc phòng chống dịch bệnh hiện nay của nước ta.

T.T. Nguyễn Xuân Phúc


Sống giữa thời mắc dịch – thỉnh thoảng – tôi vẫn nghĩ đến chuyện bị Cô Vy (đột ngột) đến thăm, với đôi chút băn khoăn. Chết thì cũng chả oan uổng gì nữa nhưng mang cuộc đời về không thì kể cũng hơi buồn. Không công danh, sự nghiệp (gì ráo) đã đành; chút hư danh (liệt sỹ, thạc sỹ, tiến sỹ, kẻ sỹ, chiến sỹ, đấu sỹ, dũng sỹ, hàn sỹ, thi sỹ, văn sỹ, họa sỹ … ) cũng không luôn. Bia mộ chỉ ghi vỏn vẹn là “thường dân” ngó cũng kỳ.

Loay hoay mãi rồi cũng tìm ra được một giải pháp khả thi: tôi sẽ tu tại gia để mộ bia có thể ghi mình là … cư sỹ! Cạo trọc đầu vô chùa tu với mệt, chớ tu tại gia thì khoẻ re. Chỉ cần giữ ngũ giới thôi là cũng đủ ngon rồi:
Tiếp tục đọc

12/04/2020 Posted by | Sổ tay thường dân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đại Hội Đảng 13 & Ghe Đánh Cá


1 dang cs

Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không?

Nguyễn Phú Trọng


Vài năm trước, bên bàn nhậu, tui có nghe một cha bợm rượu kể lại chuyện sau:

Khi còn tại chức, bà Phan Thúy Thanh – phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao của nước CHXHCNVN – có nuôi một con két nói năng rất sõi. Một hôm, chả may, nó sổ lồng bay mất. Bà Thanh nhờ báo đăng để tìm lại con thú cưng nhưng báo chưa ra mà đã có người đến gõ cửa.

Hỏi: Sao anh biết là con vẹt này của tôi?

Đáp: Nó chối leo lẻo nên nhà cháu biết ngay là của bà chứ còn ai vào đây nữa.

Sau đó, bà Phan Thúy Thanh phải bán con két để lấy tiền bù đắp vào số lương hưu ít ỏi. Mua xong, chủ nhân mới hí hửng mang về giao ngay cho vợ rồi tiếp tục đến sở làm. Chiều về, đương sự hấp tấp hỏi ngay:

– Con vẹt đâu rồi?

– Ở trong lò chứ đâu.

– Ối Giời, vẹt mua cả ngàn Mỹ Kim mà đem nướng à!

– Vẹt gì mà giá cả ngàn đô?

– Chứ bộ tôi nói đùa chắc. Nó nói được 29 thứ tiếng cơ đấy.

– Thế mà ban nẫy gạn hỏi mãi nó vẫn cứ chối đây đẩy nên ai mà biết!
Tiếp tục đọc

10/04/2020 Posted by | Sổ tay thường dân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Những Va Chạm Nhỏ & Đôi Chút Hiểu Lầm


1 dung cham

Mạt cưa mướp đắng đôi bên một phường!

Kiều


Chừng mươi năm trước, chính xác là hôm 22 tháng 7 năm 2011, nhà báo Mặc Lâm có một bài viết (“Cú Đạp Lịch Sử, Hà Nội Ơi”) thu thập nhiều ý kiến phẫn nộ của nhiều vị thức giả VN:

– Nguyên Ngọc: “Chỉ có lòng căm thù người dân sâu sắc lắm thì người ta mới dám đạp vào mặt người dân như thế.”

– Trần Mạnh Hảo: “Đạp lên mặt nhân dân, đạp lên mặt tổ quốc.”

– Nguyễn Trọng Tạo: “Cái đạp phát xuất từ lòng căm thù người dân của viên an ninh này cao lắm mới có thể thúc đẩy một con người đối xử với một người khác như thế.”

– Phạm Toàn: “Cái đạp này do cả hệ thống thai nghén và bảo trợ, thậm chí lưu manh hoá cả ngành an ninh để cai trị.”

Ủa! Chuyện gì mà um xùm dữ vậy cà?

Tiếp tục đọc

09/04/2020 Posted by | Sổ tay thường dân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Từ Nay Thôi Đành Xin Gọi Cố Nhân


1 SuuKyi

Cố nhân ơi biết chiều nay ta buồn!

Tnt

 Cuối cùng (hay nói chính xác hơn là cuối đời) rồi tôi cũng thấy một cây hoa gạo, mọc cạnh tường thành bao quanh Cung Điện Mandalay – kinh đô cuối cùng của vương triều Miến. Có thể vì mới đầu tháng ba, chưa tới giai đoạn mãn khai, và cũng vì tôi đứng khá xa (khoảng cách là cả một cái hào nước rộng) nên ảnh chụp những cành hoa gạo trông … không rõ nét! Kể cũng hơi đáng tiếc nhưng dù sao thì tôi cũng đã nhìn được tận mắt, và (tưởng) thế cũng đã đủ vui rồi.

– Sao không đi tới gần hơn?
– Dạ, hổng dám “tới gần hơn” đâu. Theo tôi, hoa (cũng như người) nên trông từ xa thường vẫn đẹp hơn!

Tiếp tục đọc

01/04/2020 Posted by | Sổ tay thường dân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?